Ức chế

Mình đang rất bực mình vì con điên đó. Vì đồng tiền nếu không mình đã bấm nút biến. Bây giờ đang kẹt ở thế cần có tiền để trang trải tất cả vấn đề.

Cảm thấy bất lực.

Nhân sinh quan mình có vấn đề không nhỉ? Đôi lúc mình thấy mình quá hiền lành , dù người khác cố tình chơi mình, mình cũng éo để ý nhưng giờ có cần suy nghĩ lại?

Thật ra, với quỹ thời gian và cái plan improve như hiện nay mình thật sự không muốn não mình vướng bận thêm nữa, nếu tâm không trong thì trí mờ đục.

Đau khổ quá, ức chế quá, muốn thoát ly sớm nhưng ko tìm đc đường thoát, cảm thấy bế tắc và tuyệt vọng. Vì đồng tiền mà đau khổ như thế này đây …. cảm giác như đang bị đồng tiền khống chế.

Ẩn mình chờ thời, hi vọng một tia sáng mong manh mới. Đâu là lối thoát ? Phải kiềm chế đến khi nào?

Muốn chết cho rồi, nhìn tới ngó lui thì mình chả có đc cái mie j: appearance

hay metal  =”= … mình là đứa thất bại, là bản thể bị lỗi đáng lẽ ko nên có mặt trên đời này.

Thất sự thì chết chính là giải thoát =,=

Gió thoảng mây bay, lòng đầy cô quạnh

Cuộc sống thật vất vả, không thể mình mún làm je là đc đâu. Phải sinh tồn!

Nếu bạn ko phải đi kiếm miếng cơm, manh áo thì âu là số bạn thật tốt.

Kẻ nhảy ngành, ngoại lai như mình thật là vất vả, ko ai chấp nhận mình hết , …. ko bik phải đi về đâu, làm gì , …. chỉ mong một cơn gió thổi bay hết tất cả để làm lại từ đầu.

Lâu lâu ngẩng mặt nhìn trời xanh vô tận đẹp tuyệt mỹ này. … Nếu trước lúc chết có thể ngắm nhìn bầu trời xanh mướt này cũng cảm thấy mãn nguyện.

Quả thật lòng người đầy bất trắc , ko thể ko phòng !

Mình ko vì mình, trời chu đất diệt –> ko phải ích kỷ đâu, đúng lắm lắm bạn trẻ ah =))))))))))) MÀ cho dù ích kỷ thì đã sao???

Thôi, kệ bà đời.

 

hoa đào đất sài thành 2012

Vâng đã qua rồi, qua 1 tuần rồi mà dư âm cứ phảng phất, đậm đà như vừa mới hôm qua.

Ngày thứ 1: cảm thấy serious và stress. thật là coi lại hình mới thấy cái mặt mình kinh khủng như thế =,= gứm quá, cứ như sắp ăn tươi nuốt sống ai đó, ko bik áp lực ở đâu mà căng quá.

Ngày thứ 2: relax hơn rất nhiều , cảm thấy cơ thể được thả lỏng tối đa , ko bị gò bó xiềng xích j hết , đc phiêu thực sự ^^, cảm giác dường như mình đang hòa cùng âm thanh sắc trời chứ không phải đang nhảy trên sân khấu, phía trc chỉ thấy bầu trời xanh trong veo, thật tươi mát ^__^

Tuyệt quá ! Tất cả chỉ để đổi những khoảng khắc như mơ như mộng này thôi >__<

Được tận mắt nhìn Shin => âu cũng phải cảm tạ cuộc đời.

Đợc tận mắt cảm được hoa lạc của mẫu hậu => ta với người dường như kết giao vì trọng bằng hữu vì mến “khí” của hậu khi hậu nhảy, ta okie để hậu nhảy đứa con tinh thần của hội là vì bản thân hậu, hậu bik chăng chứ ko phải vì hậu là leader hay je je hết ? Nếu là bất cứ ai ko phải là hậu thì ta sẽ tiễn ngay nhưng vì hậu, là vì hậu.

Hẹn hậu năm sau nhé, ta lúc đó còn mạnh hơn thế này nhìu nhìu hơn nữa ^^, ta mún nhảy cùng hậu.

Nhạt

Vừa tiễn một thằng bạn thời thơ ấu đi Mỹ, lâu quá ko gặp nó, nó thay đổi nhìu, nó lạnh lùng hơn xưa, nó vẫn cười nhưng nụ cười méo xệch, không khí lạnh lẽo, gấp gáp và ngột ngạt tới mức nhức cả đầu, nó bắt mình ăn rất nhiều , rất nhiều , ăn tới mức mún ói
đau lòng quá !
tao ko mong một buổi chia tay với nụ cười méo mó của mày , để ko phải mày ép tao ăn như heo , để ko phải chúng ta lặng lẽ mỉm cười nhạt nhẽo như thế này
có lẽ ko bao giờ con gặp đc mày
nhạt quá
khó chịu quá

cuộc sống như thế đã khiến con người ta trở nên ko cảm nhận đc j về tình cảm sâu sắc cả
đúng là thế
..
vì quá bận rộn nên ko kịp suy nghĩ, ko kịp cảm nhận, ko trân trọng j cả …
bản thân nó cũng từng như thế …
sống bạt mạng
sống phớt đời

và hối tiếc

ngay cả tình cảm
ko tin được là mình đc một thằng nhóc lớp 12 ngỏ lời thẳng như thế
nhưng sao cảm thấy nhạt quá
dù biết nó nói thật nhưng cảm giác nó đang đùa vì
nhạt quá !!!
công nhận là 9x rất open
nhưng sao vô vị quá , ko cảm nhận đc j hết
ít ra mình cũng phải đỏ mặt hay lúng túng gì chứ ?! hay đọc SA riết nên trơ ?
thôi thì mong là first kiss của mình sẽ đậm đà và ở nơi nào đó đẹp + lãng mạn chứ đừng quá nhạt vì mỗi người chỉ có 1 first kiss,
ông trời đừng chơi tui nha , mệt lắm rùi !!

pay for a smile

11
phải , giá của nụ cười không hề rẻ
xin việc luôn đắn đo không ảnh hưởng tới hai ngày thiêng trong tuần mà ko chỉ riêng gì công việc , mọi chuyện từ họp lớp, họp nhóm, học thêm, đi chơi , so on đều ưu tiên cho yo và đương nhiên cái giá trả là những thứ khác ko kém phần wan trọng trong life của mình
vậy là đã rớt 3 lần rồi: Uni , Hol và Masan , mình kém tới mức vậy sao ? ko bước chân vào nổi một trong 3 chỗ đó , vậy sự nghiệp bắt đầu từ đâu đây?
hoặc mình bất tài (for sure)
hoặc đời thì lại không hoàn hảo
hoặc ông trời muốn thử thách
hoặc phải trả giá vì đã nhận được thứ khác tương đương ?
quá nhiều thất bại trong thời gian gần đây kể từ khi đi nhảy Yo
wishes và smiles ko đi chung với nhau ?!
love?
thức đêm mà nghĩ thì
nói chuyện –> đã
thể hiện tình cảm –> đã
tìm hiểu đối phương –> đã và đang
ngỏ lời –> sắp
thực tế là …
chỉ có mình one way
… thậm chí ngta còn ko thèm hỏi j về mình cả, người ta chỉ biết trả lời ( chắc vì lịch sự) và cười ( vì ko bik nói j )
…. mình rốt cục chỉ đuổi theo ánh trăng bóng nước
và chuyện thần tiên mà mình đang cố vun đắp chỉ là tự sướng …
… mãi mãi là mơ mộng ảo và tình yêu ảo
tiếp tục sống ảo sẽ mất nhiều hơn mình tưởng
cũng đến lúc tát một cái mạnh để tỉnh táo.
.. Mún ói quá …

Stupid

sasuke_0Why I never received equivalently which I did for my friends , I thought that ‘s no thing but it really made me sad, I wonder jobs are really important than our friendship and you can treated me like that ? I knew that everyone is selfish and we are human , not god or not silly man. Maybe, I’m so stupid +___+ to share everything for my friends , even when they received they thought I ‘m so stupid o___Ov , anyway, jobs are which ya can not share your problem, ya can not smile with, ya can not play with , etc but friends , and your job is a plastic balloon , friendship is a glass one so if ya not appreciate our friendship anymore let it pass through your hand fingers. I have enough problem so that I don ‘t want to waste my breath for such stuff so fro myself, I will forget all and ya don’t hope to received anything from me.

Feeling

9974Manga had changed so much my life , my career , my mind , my behaviors, … myself , wondering how I become if I did not read manga . Sure that is not me now .
Watching Naruto anime again in CT channel , I still can’t hold my tears whenever I listen to the opening song “Wind” , remembered Naruto ‘s tears, Sakura ‘s tears, Sasuke ‘s tears, … no one in this anime did not cry and bleed, so much !
Can’t hold tears. Ppl called it moved to tears . Tears for the effort.
Sitting down, feeling the sense of being a loser both a winner,being an accepted guy and unaccepted guy , … asif myself.
How to be a winner if ya not lost somethin to got somethin and sure ya know that called equivalent exchange.
Learned so much from each character ‘s fire soul. That ‘s rite , need burning your lost version to become a win version but win or not , that ‘s not big problem , just for protecting somethin or finding somethin or defeat yourself or just …
Anyway , forget it, overcome it ,Aki. it ‘s so hard , ya know but … little by little keep finding how to overcome it from the bottom of your soul, from your pain , from everythin which ‘s passed.
still so stupid huh

ế bồ

godchild014eh1

ha , so , now I make a new blog here , hmm finding how to change all my blog from YH 360 to here soon

Mới bik 2 đứa học chung cấp 2 lên xe bông . Dòm lại ta vẫn lonely sau 4.5 năm đại học, kể cùng bùn , ta kém đến mức ko lừa tình đc thằng nào .
Mà nghĩ cũng phải, cái hồi năm hai , chơi bóng rổ là khiến tụi male trong khoa nó xách dép bỏ chạy hết , shoot vòng 1 điểm mà 9/10 trái , lên rổ mà 3/3 trái , shoot vòng 3 điểm mà 1/5 trái mà thằng male nào chịu nổi chớ hớ hớ hớ …. chậc chậc kể ta cũng bậy , phải mà hồi đó giả vờ thục nữ chút thì jo chắc hok đến nỗi ngày ngày ngắm giai Nhật cho nó đỡ thèm .
Thiên hạ théc méc sao ta ăn thế mà vẫn như con mắm , ta nói ta đi nhảy nên ốm thế chứ thật ra hok phải thế, đơn giản là vì ngày ngày ta ngắm giai đẹp, giai đẹp vừa vừa thì ta chỉ lên cơn đau tim , ngừng thở , tay chân run rẩy chứ mà gặp giai đẹp quá là ta xịt ngay cả xị máu , ngày ngày mất vài xị máu thì hỏi sao mập nổi chớ .
Hok hiểu sao dạo nì cái máu hám trai nó tăng ghê gớm trc đâu có dữ vậy ta. Chắc già rùi nên nó bh thế , ranh ngôn :trẻ ko ăn chơi , già nó bh mà.
Chú thích hình trên: em nó chỉ ngắm hai giai ấy mà sụt 3kg vì mất máu , mất nước …. miếng và mất ngủ . Yasuaki sama I love you , love love you , ôi tình iu lòng em , ánh sáng đời em , mật ngọt tim em

Tự Kỉ

Tệ quá, tệ hết sức
Mày tự kỉ.
Mày tự kỉ ko đúng lúc , sao mày lại có thể tự kỉ vào lúc này
Mày chỉ vì mày, chỉ vì mày ko thể cười nên ko đến, nhưng mày bik nếu mày mún mày vẫn cười được mà . Mày vì tâm trạng riêng của mình mà huỷ mọi thứ của hội.
Chung quy, Chou – mày chỉ là một đứa kém cỏi , mày ko vượt qua đc chính mày,
Mày vẫn hiểu cover của mày thì mày chỉ có thể change cái face của mày thế thôi , thiên hạ nhìn mày lại ko chỉ nhìn face , mày hiểu rõ mà, đã hiểu rõ sao còn tự kỉ đến vậy?
Tao hận.
Hận thái độ của nó, hận lời nói của nó, hận ánh mắt của nó , khốn kiếp, nó chỉ dài hơn mày và vài ba lời vớ vẩn mà đã khiến tinh thần mày down tới mức vậy.
Mày vẫn thất bại.
Mày mãi vẫn là đứa unaccepted
Ngày mai coi mày ăn nói sao với mọi người trong hội, mày rõ nhảm đời !
Kinh khủng quá. Rốt cục mày vẫn ko vượt qua đc chính mình .
Vẫn bị cái cover ám ảnh

Hello world!

So tired here , cost so much my time although I’m so free now !! How bakahotaru02vl0


Ngày 10/4 /2009 đặt mốc cho giai đoạn vào đời chính thức trên giấy tờ của Ming Chou Ruan này .
Ngày 10/4 lặng lẽ bước vô hội trường sớm và review cái thời sv , tự nhắc dù sau này có sung sướng đến đâu cũng hok đc quên những đắng cay, gian khổ , nhục nhã đã nếm trải .
10/4/ 2009 tôi – Ming Chou Ruan tự hào mặc cái áo này, nhận cái bằng loại khá này và nói
” tôi xứng đáng, hoàn toàn xứng đáng với vị trí tôi đang đứng , từ những gì tôi bỏ ra để đánh đổi nó , xin đừng nhìn cover của tôi mà vội đánh giá tôi” .
Đúng vậy, ko quay cop, ko giở thói hèn hạ, ko đâm lén người khác, ko hại ai, ko xu nịnh, ko chụp giựt j của ai, ko chôm chỉa j của ai , tự hào điểm số tương ứng với mồ hôi và máu , tự hào tất cả project tự tay lên ý tưởng thiết kế, tự hào vì tôi đứng trên đôi chân tôi và tôi tự đi và ngẩng mặt nhìn mọi người .
TDT Uni. tôi đã ra đi thì tôi ko quay đầu lại nhìn mày nữa, mày đã thuộc về quá khứ , hôm nay tôi bước ra đi thì tôi ko trở về đây, dù tôi có phải đi ăn xin chăng nữa.
KHÔNG HỐI TIẾC !



Follow

Get every new post delivered to your Inbox.